Khi các tổ chức ngày càng hoạt động rộng rãi trên các nền tảng đám mây và hệ sinh thái kỹ thuật số kết nối lẫn nhau, việc quản lý các yêu cầu bản địa hóa dữ liệu không còn đơn thuần là một hoạt động pháp lý, mà đã trở thành một yếu tố then chốt của quản trị dữ liệu hiệu quả. Bài viết này nghiên cứu khung pháp lý của Việt Nam theo Luật An ninh mạng 2025 và các quy định liên quan, nhằm phân định rõ phạm vi áp dụng đối với các bên cung cấp dịch vụ trong nước và xuyên biên giới. Bằng cách phân biệt bản địa hóa dữ liệu với lưu trú dữ liệu (data residency) và chủ quyền dữ liệu (data sovereignty) cùng các ngưỡng thời hạn lưu giữ theo luật định, bài viết giúp các doanh nghiệp chuyển hóa các nghĩa vụ tuân thủ thành các thực hành vận hành có tính chống chịu cao.